Trang

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

XIN GỞI TẤT CẢ NHỮNG TÌNH CẢM THÂN THƯƠNG NHẤT ĐẾN CÁC BẠN TRONG TRANG THƠ NÀY SẼ CÒN THIẾU SÓT NHIỀU MONG MOI NGƯỜI CÙNG VUI VỚI TÔI CÁC BẠN NHÉ



THANH  cao tiếng sáo trúc đưa
CHI như gió cũng muốn đưa hồn về
TRƯƠNG chi ngày ấy tình si

THƯƠNG mong hình bóng mỵ nương bên cầu

HOÀI yêu sao để lời sầu

THẠCH thất nơi đâu người quay gót về
THẢO thêm một khúc tình si mê

TRẦN tình mãi khúc mỵ nương mơ màng
TRUYỀN thần ngân khúc tơ vàng.
NGỌC này trong đá hỡi nằng biết không

SÀI thêm một tiếng đêm đông
GÒN gọn mong mỏi bóng hồng tơ vương
CHIỀU  xưa tiếng sáo lặng buồn
MƯA đầu mùa hạ chàng buông sáo rồi

TRANG thơ chỉ có nửa vời
LÊ theo tiếng gọi một thời đã xa

TRUNG trinh theo bước dáng ngà
THÀNH tâm nguyện ước con đường ngày mai
TRƯƠNG  chi hỡi chàng nào hay

TÚ tài như hạt mưa bay trong trời
BIA nào khác mộ chung đôi
HƠI nồng ngày đó phôi tàn theo ai

PHẠM chút môi nhạt ngày dài
LOAN nào theo phụng các đài hôm qua

KIỀU diễm dáng ngà giờ đâu thấy

HƯƠNG trinh ngày ấy vậy giờ đâu
VÕ vàng phai lối bước bên cầu

NGUYỄN miễn đời nhau trong câu hát
THANH thoát tiếng tơ ngát trời mơ
HƯƠNG lòng lắng đọng chờ ai tới

HƯƠNG sắc trong đời với niềm đau
HOÀNG cầm ai để lại ngày sau

VĂN viết có đau sầu mãi thế
TRUNG trinh cho lệ mãi ngàn sau
NGUYÊN trinh phai màu đâu còn nữa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét