Trang

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

thôi




lặng nhìn những chiếc lá vàng

i trong thu vắng nhẹ nhàng buông lơi

tâm tư vẫn mãi rối bời

tình người theo gió về trời thật sao

gió đùa mây mãi chốn nào

thoảng qua cho lá vàng chào biệt ly

như tình yêu đã ra đi

mộng mơ dấu kín vì tình khuất xa

ngỡ tình sẽ mãi mặn mà

duyên ta nào phải cách xa hỡi người

thân phận như lá m côi

rơi mau khi ngỡ tình còn xanh cao

lẽ nào cứ hỏi tại sao

mỉm cười nhìn cánh lá rời chốn sinh

trời còn mang tiếng vô tình

biển còn chưa biết bình minh thế nào

thôi ta đừng nghĩ tại sao

chén cay người thích bào mòn đời ai









say



tôi đi tìm lại

chút màu nắng phai

xác thân mệt nhoài

hồn nghe tiếng khóc

tôi đi tìm lại

tình nồng còn ai

ngày tháng lạc loài

xa rồi xa ngái

tôi đi tìm lại

hư ảo thiên thai

cuộc sống ngày mai

ai chờ ai mãi

tình đã phôi phai

yêu thương để lại

một vết cứa dài

xác thân tê tái

gởi trong nắng cháy

đắng cay để lại

một cuộc tình ngây

người biết chốn đây

có người ngày ngày

tìm đến men say

gởi hồn bay mãi

về chốn thiên thai

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

mộng




một tiếng nói thôi

là đủ lắm rồi

cho tôi nghe lại

người hỡi bên tai

và rồi một mai

ta người xa cách

lời nào ai trách

xin hãy tìm quên

bến thu êm đềm

một chiều phai nắng

ta ngồi lòng lắng

từng tiếng thở dài

người hỡi ngày mai

đâu còn chung bước

nhịp cầu ô thước

giờ đã cách ngăn

trăng non dầu cành

cũng tan màu úa

dở dang muôn thủa

tình đẹp tựa thơ

để nhớ để chờ

để say để mộng



Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

nhớ bạn



chiều nghiêng bóng nắng dần trôi

tôi người hai lối nổi trôi giữa đời

như thuyền vạn lý xa khơi

lúc đời yên ả khi trời bão giông

tôi bạn đời đã long đong

gặp nhau giữa chợ đờitrong áng chiều

tâm buồn lạc lõng phiêu diêu

chuyện trên mạng ảo bao điều ước mơ

chẳng biết bạn thật lòng chờ

hay buồn rồi cũng hững hờ đấy thôi

thư riêng tôi muốn trao lời

mà sao suy nghĩ đầy vơi rối bời

bạn cũng đã qua một thời

yêu thương đút đoạn vói người trong mơ

tôi đời dang dở đường tơ

se lòng chất chứa hững hờ lối qua

biết đời  kiếp sống phù hoa

tâm tình tôi bạn chẳng qua trút buồn

giờ đây trên vạn nẻo đường

tôi xuôi bạn ngược dễ thường gặp nhau

biển đời chất chứa muôn màu

nhớ bạn nên viết đôi câu tâm tình



Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

lãng đãng




một ngày nắng nhẹ lên cao

bên đời nghe gió lao xao chuyện trò

gió đang kể chuyện con đò

cuộc dời trôi nổi phải do người chèo

dọc ngang bao nỗi cheo leo

sóng ngầm muốn nhấn tay chèo ngoài khơi

va vấp đò đã lủng rồi

nước tuôn người với đất bùn trét qua

chờ mùa nắng hạn đem ra

nắn chai xoa lại vết cà hôm xưa

gió lại kể khúc nắng mưa

nhiều ngày nắng hạn gió thưa nên buồn

mây trời cũng phải bồn chồn

lặng im nhìn gió lệ tuôn thành hàng

đất trời ngại tiếng phũ phàng

gió về thành bão bàng hoàng thế nhân

chợt khi gió dừng bước chân

hoang tàn đổ nát bao phần hoang liêu

làm phận gió thật trớ trêu

khi vui thì ít buồn nhiều rủi ro

đêm về gió mãi đắn đo

thôi ta thở nhẹ cho trời xanh hơn


gởi vào gió





thu mang niềm nhớ trôi xa

ta người giờ đã qua ngày nhớ thương

gởi vào trong gió tơ vương

không mang ký ức tình buồn mênh mang

đón đông bằng khúc nhạc vàng

cho dù tuyết lạnh không mang nỗi niềm

người về ta cố tìm quên

người đi ta cũng ưu phiền làm chi

hai người hai lối bước đi

tìm cuộc đời mới ngại chi lòng mình

sao đêm vẫn mãi lunh linh

mây xanh vẫn mãi theo hình gió đưa

nắng lên gió dạt song thưa

đem theo theo hết tình xư
a muộn màng

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

giáng sinh buồn



dẫu là ước mơ

xin đong đầy nỗi nhớ

anh về nơi đây

để mơ lại bóng hình em

noel ngày đó

có em người yêu nhỏ

say đắm hương tình

sương khya lạnh bờ vai

hơi ấm trong tay 

em ngả đầu khẽ nói

bài thánh ca đêm nay

em say đắm cả hồn

phố xá đông vui

chốn bình yên hai ta cùng hoà nhịp


đất trời an bình

tình tràn ngập dương gian

tình đôi ta đã vô vàn hạnh phúc

lời ca chúc tụng thiên chúa xuống trần gian

anh đâu biết chỉ một thoáng mơ màng

mà em lại vĩnh viễn bỏ anh ra đi mãi

giờ đã qua bao mùa noel lại

mà bóng hình em mãi mãi ở trong anh

CÕI MƠ

Nhớ em nhớ đến cháy lòng

Nhớ em lệ đọng đong đầy trái tim


Nhớ em giờ biết đâu tìm

Thuyền giờ xa bến chìm vào cõi mơ

Anh giờ còn nỗi bơ vơ

Yêu thương chất chứa hồn thơ nhuốm buồn

Yêu thương cất giữ trong hồn

Yêu em anh vẫn luôn mơ bóng hình

Yêu em những buổi bình minh

Mình anh đơn bóng nghĩ tình vắng xa

Thương em năm tháng dẫu qua

Thương em năm tháng nhạt nhòa không phai

Thương em mong mãi ngày mai

Thương em bao tháng ngày dài anh mong

Mong em theo gió đi về

Mong em ở lại đê mê môi nồng

Mong tình duyên kết tơ hồng


Mong em mong mãi đông qua xuân tàn

chờ em hạ ngắm mây ngàn

Chờ em bên lối thênh thang năm nào

Chờ em đem mối tình trao

Chờ em anh lạc bươc vào cõi mơ

Nàng

                                                     Nàng

mang đến trong tôi bao vần thơ xúc cảm


Mang đi trái tim trống trải cuộc đời tôi


Gieo vào lòng đời tôi tình vương vấn


Cho tiếng yêu hy vọng của cuộc đời

                       Nàng


Như  hạt mưa gieo mình ươm mần sống


Lấy mất đi khoảng trống vắng đã lâu


bao đêm thâu tâm hờn tôi thổn thức


tim rạo rực khi bóng nàng khề bên


                       Nàng


xoa dịu bao nỗi ưu phiền mà đời tôi đã gánh


tôi mộng mơ chưa thành tiếng gởi trao


Tôi ước ao bao điều chưa dám ngỏ



Như gió đêm đem sương đọng ngọn lá thu


                    Nàng


tôi như bị cầm tù mỗi khi nàng vắng lặng


tôi không còn say khi ngắm nắng ban mai


Biết ngày mai tôi nàng có chung tay cùng bước

Hay chỉ là ước vọng mãi riêng tôi

chút tình vương




ta đã đánh mất nhau

trong niềm đau khi trái tim còn rung cảm

không ai phũ phàng

không ai bẽ bàng vì đời lắm trái ngang

tôi đi hoang sau những đêm mất ngủ

tìm tiếng quên cho lòng nhẹ vơi đi

người nghĩ gì khi tình không lối thoát

chỉ để lòng đau với khao khát mơ hồ

có nỗi buồn nào hơn khi bơ vơ

tàn thuốc quyện bay vào trong gió lớn

xin cho nhau những giận hờn mới lớn

để ngày mai chốn ấy chút tình vương



xa hay gần




xa là áng mây

gần ra giọt nước

xa là phía trước 

gần là bước chân

xa là trầm  luân 

gần là đau khổ

xa nhìn thác đổ

gần nhìn mưa rơi

xa nghĩ tuyệt vời

gần đâu vời vợi

xa ta chờ đợi

gần người xót xa

xa nghĩ phôi pha

gần nghe trống vắng

xa buồn năm tháng

gần buồn phút giây

đời ta giờ dây

như người lãng trí

người đí vẫn đi

người đợi đợi mãi

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

là sao nhỉ




sao đời lại phải yêu thương nhỉ

có gì vui đâu chỉ đau khổ mà thôi

ôi trời sao người mãi đợi người

dâng trên mắt giọt lệ rơi buồn quá

vậy mà tại ai cứ tình nguyện hoá vọng phu

có phải cuộc sống phù du yêu thương là lẽ sống

trong khi có biết bao bông hồng 

người cần trao mà ai lại chẳng hào hứng

kiếp con người cứ yêu rồi điêu dứng

vậy mà cho là xứng đáng với mỗi người 


hì hì hì

một ngày lãng đãng




hôm nay chủ nhật thảnh thơi

một mình ngồi đối PHÚC VINH NHỤC HÈN

phúc nhục nghe thấy quen quen

khác nhau lên xuống sang hèn mà thôi

phúc thì được tiếng trên đời

nhục thì mang tiếng nói cười khinh khi

phúc thì được tặng mỗi khi

bước đi trên phố thầm thì lời khen

nhục thì lại quá nhỏ nhen

bước đi trên phố buồn len tận hồn

phúc thì không sống bồn chồn

nhục thì tù cấm cả nguồn thức ăn

phúc thì không phải lăn tăn

được người yêu mến ân cần đón đưa

nhục thì ngồi đếm con mưa

bước chân rệu rã sáng trưa hay chiều

phúc thì tự tại phiêu diêu

nhục thì ngục tối bao điều khổ đau

phúc thì nóí trước làm sau

nhục thì làm trước không mau bị quỳ

PHÚC NHỤC ta vẫn bước đi

vẫn còn phải sống có gì bạn ơi

ngày mai phúc nhục phục hồi

chẳng ai nhớ mãi cuộc đời của ai

buồn ngồi dạo khúc nam cao

vần thơ không ý lẽ nào ai chê

chỉ mong được nói thoả thuê

cho qua chủ nhật chán chê một mình



Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

BUỒN





Đêm vắng mưa rơi lòng rối bời

Phố xá vắng người còn mãi tôi

Mắt nhìn làn nước trôi nhè nhẹ

Lặng lẽ tìm quên ánh đèn len

Ai đem gió dến khi giông tố

Ai khến mây buồn đổ giọt mưa

Ai đem sao đặt vào đêm tối

A
i biết giờ tôi nhớ tới người




Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

ngày mai




ngày qua ta vẫn mộng mơ

chờ người lối cũ để giờ khuất xa

khi yêu ta mãi tin ta

tình yêu bền vững khó mà chia đôi

cuộc đời vốn dĩ lả lơi

tình yêu giờ đã xa rời sau mưa

trầm tình một khúc nhạc xưa

gió đưa mưa lại mang người mãi xa

đêm về thổn thức riêng ta

đếm sao bỗng thấy lệ nhoà ướt mi

ta ơi giờ khóc là gì

người không còn nhớ vương chi lệ buồn

ngày mai nắng đẹp khơi nguồn

đời còn dài lắm đừng chôn hồn mình

hãy nhìn lại ánh bình minh

khơi nguồn sống mới đời mình sẽ vui





Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

KHÔNG ĐỀ



xin trao một chút tơ lòng

đến những người bạn phận long đong

đời người khúc quanh dòng sông nhỏ

với những con đò chở gánh nặng mỗi ngày

xin mượn vần thơ làm cánh tay

giúp nhau giữ mãi không thay đổi lòng

dẫu cho nước ngược vẫn mong

ngày mai tươi sáng bước trong cuộc đời

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

XIN GỞI TẤT CẢ NHỮNG TÌNH CẢM THÂN THƯƠNG NHẤT ĐẾN CÁC BẠN TRONG TRANG THƠ NÀY SẼ CÒN THIẾU SÓT NHIỀU MONG MOI NGƯỜI CÙNG VUI VỚI TÔI CÁC BẠN NHÉ



THANH  cao tiếng sáo trúc đưa
CHI như gió cũng muốn đưa hồn về
TRƯƠNG chi ngày ấy tình si

THƯƠNG mong hình bóng mỵ nương bên cầu

HOÀI yêu sao để lời sầu

THẠCH thất nơi đâu người quay gót về
THẢO thêm một khúc tình si mê

TRẦN tình mãi khúc mỵ nương mơ màng
TRUYỀN thần ngân khúc tơ vàng.
NGỌC này trong đá hỡi nằng biết không

SÀI thêm một tiếng đêm đông
GÒN gọn mong mỏi bóng hồng tơ vương
CHIỀU  xưa tiếng sáo lặng buồn
MƯA đầu mùa hạ chàng buông sáo rồi

TRANG thơ chỉ có nửa vời
LÊ theo tiếng gọi một thời đã xa

TRUNG trinh theo bước dáng ngà
THÀNH tâm nguyện ước con đường ngày mai
TRƯƠNG  chi hỡi chàng nào hay

TÚ tài như hạt mưa bay trong trời
BIA nào khác mộ chung đôi
HƠI nồng ngày đó phôi tàn theo ai

PHẠM chút môi nhạt ngày dài
LOAN nào theo phụng các đài hôm qua

KIỀU diễm dáng ngà giờ đâu thấy

HƯƠNG trinh ngày ấy vậy giờ đâu
VÕ vàng phai lối bước bên cầu

NGUYỄN miễn đời nhau trong câu hát
THANH thoát tiếng tơ ngát trời mơ
HƯƠNG lòng lắng đọng chờ ai tới

HƯƠNG sắc trong đời với niềm đau
HOÀNG cầm ai để lại ngày sau

VĂN viết có đau sầu mãi thế
TRUNG trinh cho lệ mãi ngàn sau
NGUYÊN trinh phai màu đâu còn nữa