Anh hong khô tình yêu
Vào những trang giấy trắng
Một chuyện tình cay đắng
Anh ghép lại thành thơ
Để những lúc mộng mơ
Anh nhớ về quá khứ
Để cho anh tự nhủ
Thôi đừng có ngu ngơ
Để đôi lúc thẫn thờ
Xem thơ buồn anh viết
Đã giết chết tình anh
Làm tan vỡ mộng lành
Trang giấy trắng mỏng manh
Bên anh giờ theo mãi
Những câu thơ tình ái
Những trái đắng ngày qua
Giờ mãi mãi chỉ là
Dòng thơ buồn trên giấy
Tình yêu nào tìm thấy
Tình yêu nào mất đi
Xuân qua gởi gió đi
Như tình tan trên mắt
Tình yêu thật thiết tha
Tình yêu mãi đậm đà
Nhưng tình là cơn gió
Chỉ nhẹ thời vút qua
Còn lại gì khi cuộc vui tàn hết
bóng tối về ta lê lết đôi chân
Hồn ngất ngưởng hồn lạc một cõi
Xác rã rời gối mỏi chân run
Trời tháng năm sao bỗng có mưa phùn
Mưa rơi mãi cho ta co rúm lại
Cuộc vui tàn cho lòng càng tê dại
Có chắc gì đời vui mãi người ơi
Thân ruệ rã một đời ta hoang phí
Tuổi xuân trôi đâu trở lại tìm ta
Hồn xót xa đã qua thời trôi nổi
Tình với người gió chẳng thổi mà bay
Kiếp đoạ đày ta chìm tận men say
Mụ mẫn mê man thu tàn đông tới
Đã qua một thời hồng nhan thy sỹ
Mắt ngước nhìn trời cỉ thấy cô đơn
chỉ là khe khẽ gọi tên
chỉ là để nhớ một miền đã xa
chỉ là những buổi chiều tà
chỉ là một thoáng chợt qua mất rồi
chỉ là hình bóng mà thôi
chỉ là âm hưởng chơi vơi lòng đời
chỉ là tình khúc nửa vời
chỉ là mộng mỵ trôi qua thật buồn
chỉ là hương gió bồn chồn
chỉ là khắc khoải cho lòng khóc thôi
chỉ một thoáng đã xa vời
chỉ một lần lỡ tôi người cách xa
chỉ còn một chút nắng qua
chỉ làn gió nhẹ là đà mây trôi
chẳng còn chi vì vết đau ngày cũ
chẳng còn gì để ngồi đếm lá thu
chẳng được gì sau những đêm mất ngủ
chẳng nhớ người hồn ta chết bao giờ
chẳng ngắm trăng sao chẳng mơ khi trời tối
viết thơ tình anh đọc lại em nghe
viết nhè nhẹ bên bờ mi cong vút
viết lay lay trên khuôn mặt ửng hồng
viết ngóng trông một ngày qua mệt mỏi
viết gởi ai những lúc mình nhớ nhau
viết niềm đâu trên bao lần nấc nghẹn
viết bao dòng ta đã viết hẹn nhau
viết nỗi đau trong những ngày trống vắng
viết giọt đắng đã chết mãi hôm qua
viết cho ta cho người ngày buồn tẻ
viết cho kẻ yêu thương lạc lối về
viết cho bao đam mê giờ đã mất
viết cho bao chất ngất hoá gió bay đi
và viết để ru thơ vì ngày cũ
Anh chọt nhận ra
Tình yêu không quên được
Chỉ là mình tự dối gạt mà thôi
Bởi những gì đã có từ tình yêu ngày dó
Dẫu cố quên càng thêm nhớ ngườ ơi
Hỡi cuộc đời cớ sao tình ngang trái
Khi hương yêu mật ngọt mãi còn đây
Chén đắng này giờ một mình tôi cay
Khi tiếng nói dường như còn ở lại
Đã bao ngày ta ngồi nghe trống trải
Nơi đó người ơi có thấy mắt ai cay
tình yêu này để dành cho nhau mãi
Hơi tình ta là ngọn gió đêm đông
Sẽ lạnh buốt hồn ta_người mãi mãi
Khi ngày mai hồn dâng hương tê tái
Người ơi lắng lòng nghe thổn thức tim ta
Đêm vắng canh lòng anh cô quạnh quá
Vì tình yêu giờ đã hoá già nua
Nơi xa đó có chắc em đợi chờ
Hay nhung nhớ như anh hằng mong nhớ
Anh mãi mong ta cùng chung nhịp thở
Cho tình yêu sẽ mãi đẹp bên mơ
M
ONG EM VỀ KHI TRỜI CHƯA NHẠT NẮNG
Khi nụ hồng chưa rã cánh sương khuya
Khi nắng kia còn lặng đứng bên hè
Theo bước nhẹ chân em noi cuối phố
Mong em về trước khi cơn mưa đổ
Con phố dài hay ngập nước khi mưa
Bước chân em sẽ cùng nắng vui đùa
Má môi xinh em cười đùa em nói
Mong em thôi để lòng nghe sáng gợi
Nỗi nhớ này anh gói ghém đã lâu
Mong gặp em để lòng thôi vương sầu
Chuyện đôi lưa ta vừa thêm mặn ý
Bao nhớ mong gặp nhau thêm ý nhị
Bởi bao ngày rồi mắt thiếu vắng bờ mi
Ta bên nhau ví nắng hồng với gió
Ta cùng em nhẹ nối khúc tơ lòng
.........
chợt thức giấc nửa đêm
Khi giấc mơ ở lại
Ta bỗng nghe tê tái
dẫu chỉ là giấc mơ
giờ hồn mãi thẫn thờ
ngoài trời mưa vẫn hát
tiếng gà trống chan chát
như đập ở bên tai
vậy mà giọng nói ai
giờ sao im lìm quá
Mưa vẫn rơi rỉ rả
át tiếng hát dế quen
đường phố vắng ánh đèn
ngày xa đêm đi mãi
ôi giấc mơ để lại
mãi một chuyện đau lòng
mà hồn ta mãi mong
ngủ quên không nhớ lại
chút vấn vương còn lại
ta đã gởi trong mây
chắc tại đêm hôm nay
mây đem mưa giăng tới
cho giấc mơ chợt gọi
hồn ai mãi não nề
thôi mưa háy quay về
cho hồn tôi yên giấc
ta đã đến trần gian
vào một chiều thu đó
oe oe như tiếng gió
cha mẹ đó niềm vui
Thời gian đã ngủ vùi
Ta tập đi tập đứng
Ngày mắt mẹ rưng rưng
Cười trong niềm hạnh phúc
Ngày tay cha dùi đục
Bồng bế đùa giỡn ta
Mẹ lo gánh rau nhà
Đem ra ngoài chợ xã
Khi về có con cá
Là đã bữa com ngon
Cha hái ngọn lang non
cho bữa ăn thêm thắm
Ngày ta mới lẫm chẫm
tùng bước từng bước đi
nắng gió có ngại chi
cha đơm lờ đật đó
dầm trong mưa ngày đó
cha không chút nè hà
Rồi tháng ngày cũng qua
ta bước chân đi học
những khó nhọc chất chồng
lên mái tóc mẹ yêu
có bao bữa cơm chiều
mẹ chờ cha về muộn
ruộng sâu con nước lớn
cha bươn chỉa miếng ăn
cuộc sống càng khó khăn
khi ta ngày một lớn
đôi vai mẹ ban sớm
nơi phố xá đường xa
đôi tay cha hiền hoà
vẫn tìm con cá nhỏ
giờ ước chi ngày đó
ta đã lớn đã khôn
cho cha mẹ không buồn
ta lấy gì báo đáp
mẹ ơi bao bão táp
trong đời mẹ bước qua
cha ơi con thiết tha
nhớ tình cha mãi mãi
quê hương vẫn ở lại
còn cha mẹ đi xa
hương trầm con đốt mà
lòng con dâng dâng lệ
quê hương và cha mẹ
mang hơi ấm tình người
Thu về thay áo cho cây
Rửa trôi bao nỗi đọa đày hôm qua
Mưa cho tình mới mặn mà
Ru hồn giấc ngủ ngày qua rã rời
Mưa rơi như tiếng ai cười
Về trong đêm lạnh nửa vời ngại xa
Trăng rơi đêm vắng ngày qua
Ánh trăng in bóng ngàn xa bên hồ
Gió chao dòng nước ngẩn ngơ
Chờ bên bờ vắng ai mơ mãi buồn
Chợp nhìn bên ánh trăng buông
Hình như chú cuội chập chờn đâu đây
Hờn thu gió hát trăng gầy
Mây che một góc trăng mây mơ màng
Hồ đêm vớt ánh trăng vàng
Rũ thu một cõi mơ màng về đêm
Để ai hát khúc ca êm
Trong đêm thu nhớ người em phương nào
Cho tình như sóng lao xao
Trong lòng cho đến kiếp nào mới tan
Quê hương hai tiếng thân thương
Luỹ tre xanh thắm lối về đường quê
Hương cau nhẹ thoáng gió hè
Lời ru còn mãi xa nghe vọng buồn
chiều thu gió nhẹ mây vương
người đân chân chất yêu thương nằm lòng
Nghĩa tình còn mãi đượm nồng
sống dời vui thú thong dong mỗi chiều
Bữa an đạm bạc không nhiều
Vài con khô nướng hương chiều gió đưa
Hàng dừa nước mãi ngẩn ngơ
Bước chân in dấu tuổi thơ mãi còn
Khắc tên trên ngọn cỏ non
Vẫn còn thơm mãi hương son của gừng
Cánh diều còn mãi lưng chừng
Bao điều giấu kín trong từng giấc mơ
Xóm thôn vui mãi ngày mùa
Hạt vàng nặng trĩu nô đùa trên vai
Nhiều đêm trăng sáng liêu trai
Bước chân chạm ngõ nhà ai để nhìn
Ánh trăng êm dịu làm thinh
để soi ánh mắt lung linh bên đèn
Chập chờn nghiêng mái tóc đen
Đưa hồn ai lạc mãi quen bước về
Tình quê thắm đẵm trong mê
Giờ như khúc hát trăng thề bên nôi
đêm đêm nhớ bạn buồn khó nguôi YÊU THẦMvầng trăng nào đã khuyết mất rồicho người bên đây lòng mong mỏilặng gió thu rơi dõi mắt trôngthương người một kiếp duyên má hồngngười vô tình quá lòng ai mong giọt sầu dâng kín bờ mi lệgiờ bước đường về lòng tái têthương ngườ nét đẹp duyên dáng quêchẳng phấn son hồng vẫn duyen thềvọng về tiếng nói ngọt ngào quácho lòng ta vọng má môi kiagiờ lòng thanh vắng vây bao phíanhớ lắm tại ai mãi chia lìa
trả lại cho em mùa gió thu man mác
Trong chiều vàng ngày tháng cũ còn nhau
ơi gió thu cho ta gởi niềm đau
tình đã chết và người xa ta mãi
ta trả lại lời tình xưa vụng dại
cho người đi không ngại lối ngày qua
đã mãi xa tìm trong thu qua vô vọng
bao lắng đọng gỏi thep gió bay đi
mưa thu giăng giăng buồn khóc mói tình si
ngày se lạnh người vương chi chuyện tình cũ
nắng thu buồn ta tìm men lạc thú
trong cơn say quán vắng lũ chim trời
một mình ta một cõi lòng chơi vơi
cả con gió cũng đơn côi đến lạ
thu đã xa người tìm bờ vai ngả
quên một nguoi lòng dạ xót nỗi niềm
cho bóng đêm cùng cơn say ở lại
cho người mãi tìm lạc thú bên ai
Trên trời mây đã nở hoa
Ánh nắng chan hoà ngày mới em ơi
Mây xanh sánh anh nắng trời
Chúc em ngày mới rạng ngời tin yêu
Ngày qua gặp biết bao điều
Buồn thương hòn giận còn nhiều nhớ mong
Bình minh trời đã sáng trong
Bao điều đọng mãi trong lòng vơi đi
Bao ngày ta đã phân ly
Bao ngày em đã bước đi một mình
Hôm nay dưới ánh bình minh
Có chung hình bóng lung linh sắc trời
Ngày dài giờ đã thấy vơi
Tin yêu đi mãi bên đời cùng em
viết cho em khi màn đêm hoen úa
Như tình yêu một thủa của đôi mình
Bao xót xa nằm với ánh bình minh
Khi lời yêu đôi mình là sự thật
Viết trao em khi hương yêu chất ngất
Khi đường về ta đã lạc mất nhau
Bao đớn đau tình ngày xưa đọng mãi
Cả hờn ghen cả vụng dại hôm qua
Khi ân tình mới bắt đầu đơm hoa
Khi xuất hiện bao hờn ghen vô cớ
Khi con tim giờ chỉ là nỗi nhớ
Màn đêm buông thơ thẩn chỉ mình ta
Mơ hương gió từ nơi xa đưa tới
Để một mình chới với trái tim sầu
Biết tìm đâu khi ngày dài còn lại
Khi ngày mai ai tới đón em về
Tình đôi mình vẫn còn đọng đam mê
Giờ mơ lối đi về riêng một bóng