CHO HỒN TÔI TẮM TRONG THƠ CHO ĐỜI TÔI HẾT MỘNG MƠ MỘT NGƯỜI
Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013
ÂM THẦM
Khi tình yêu đã vụt bay
Nỗi đau ngày tháng mãi đong đầy
Bờ vai giờ cũng gầy hiu quạnh
Mật đắng hôm nay mãi còn say
Thời gian vụt thoáng như dòng chảy
Phân khúc nhạc này mắt lại cay
Nỗi lòng vẫn mãi âm ỉ cháy
Để trái tim gầy theo gió bay
Lặng lẽ nới đây có ai hay
vui thú điềm nghiêm lệ chảy dài
Đường dài giờ chỉ mình mê mải
Chờ gió đông sang sưởi đôi tay
ĐÊM THAO THỨC
Mộng mơ hồn theo gió lên trời
Cùng mây phiêu dạt khắp mọi nơi
Đem đời thực tại vào hư ảo
Dĩ vãng hôm nào chẳng hư hao
Gió ơi người trốn tận phương nào
Để ta mong mỏi đến xanh xao
Gió buồn mây cũng nào vui thú
Đêm rơi nhắn nhủ những vì sao
Lạc lõng thiên thai ở nơi nào
Cớ sao tìm mãi buồn biết bao
Soi đường dẫn lối cho ta với
Đường sương dẫn lối ánh sao trời
Đêm ngắn hay dài hỡi đêm ơi
Mà sao đêm lặng chẳng mỉm cười
Gót buồn giờ đã mòn chân tới
Lặng lẽ sương rơi lạnh hòn tôi
CÓ BAO GIỜ???
Lặng nghe sao hát mãi trên trời
Gió mang mộng rải khắp trùng khơi
Lấp lánh nửa vời dòng sông nhỏ
Ngước mắt tìm sao của đời tôi
Đêm cũng dần trôi trong bóng tối
Giấc mơ để lại cũng nửa vời
Cho hồn tìm mãi người xưa ấy
Như ánh sao rơi cuối chân trời
Trời đông giăng tỏa khắp mọi nơi
Hồn nghe lạc lõng mãi chân trời
Có ai trong tháng ngày còn lại
Ru nỗi niềm này hoài mong thôi
Biến có bao giờ nhớ sóng ngời
Trời có bao giờ nhớ sao rơi
Đêm có bao giờ thương nắng mới
Sương có tả tơi rớt xuống đời
GÓC KHUẤT
Thời gian vẫn lặng lẽ trôi đi
cuộc sống hôm nay được những gì
Đắng cay --hạnh phúc nào dung dị
Triều dâng sóng đến sẽ cuốn đi
Góc khuất trong hồn mãi khắc ghi
Niềm riêng trong độ tuổi xuân thì
Tình si im tiếng đời lắng đọng
Còn chi sao hồn mãi mơ gì
Niềm riêng nào mãi muốn chôn đi
Vẫn mãi âm ỉ khúc biệt ly
Men đắng ủ miên man kỳ vị
Gió ơi xin gió hãy cuốn đi
Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013
DÁNG........NẮNG
Có giọt nắng vàng hanh
Một buổi sáng trong lành
Nắng đi quanh con phố
Đường lỗ chỗ gập nghềnh
Gió đùa mây ngại ngần
Xạt xào qua phiến lá
Mây buồn chàng gió quá
Lẳng lặng một góc xa
Có một thoáng hương hoa
Khi chân em bước qua
Lan nhẹ trong làn gió
Thoáng nơi có anh ngồi
Bình minh nắng vẫn ngời
Tóc em như mây trời
Trôi xa còn xót lại
Ơi em người con gái
Mắt tựa giọt sương mai
Gió đùa bên áo dài
Bước em dáng trang đài
Cho anh nhớ không phai
Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013
CHIỀU RƠI
Chờ em môi mắt thơ ngây
Về cho nỗi nhớ nơi đây không còn
Mỏi mòn lòng thật héo hon
Chẳng biết em còn nhớ đến tình ta???
Chiều rơi xuống phố chiều tà
Lòng nghe se lạnh đông qua bên lòng
Nhớ ai se sắt ngóng mong
Trời hong mây trắng lòng tôi buồn vương
Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013
CÁI SỰ ĐỜI
Ngồi buồn ngẫm nghĩ cái sự đời
Vui buồn sướng khổ khóc với cười
Sang hèn thiên hạ khắp nơi nơi
Thương yêu oán hận của loài người
Ai cũng biết ; VUI
Mừng vui nói nói cười cười
Chén anh chén chú các ông mời
Ngả nghiêng đất trời mới thấy vui
Các bà Chẳng ngó tới ngó lui
Túm năm tụm ba tám ngát trời
Rôm rả thì cứ như ngày hội
Trong nhà ngoài ngõ tối không thôi
BUỒN
Ngồi không nhả khói mịt cả trời
Một mình cũng chén để tìm vui
Bước thấp bước cao nhào ngoài ngõ
Thân xác rã rời chán sự đời
Sướng thì máu chạy rần cả người
Đủng đỉnh mặt mũi nhìn sáng ngời
Đời người dài vắn cứ việc vui
lo lắng làm gì cũng thế thôi
Khổ lo con mắm con rươi
Đầu tắt mắt tối mình phơi lưng trần
Bước đi bước cứ ngại ngần
Chỉ lo hai bữa trần thân cả đời
Sang thì trọng vọng khắp nơi
Bước đi đĩnh đạc khác gì tướng quan
Nói năng cứ tựa khoe khoang
Thứ bậc thì xếp bậc thang rõ ràng
hèn như kẻ ở xềnh xoàng
Nói thì thưa dạ đàng hoàng mới xong
Kiếp đời vất vả long đong
học hành chữ nghĩa vẫn mong đổi đời
Buồn buồn ngồi viết tý chơi
Đã hết giờ rồi chấm phẩy tại đây
Ai buồn ghé mắt nhìn ngay
Ai vui liếc tới ít giây được rồi
Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013
NGỰA ĐỜI
Con ngựa của tôi già mất rồi
Vó câu giờ cũng muốn buông lơi
Đường xa vạn dặm ngựa ngời ngời
Cao nguyên khúc khuỷu bước khơi khơi
Đồng bằng vó ngựa quá tuyệt vời
Năm năm chẳng đau ốm giữa đời
Bạc màu sương gió đời chủ tôi
Giờ này chắc ngựa muốn nghỉ ngơi
Dẫu ăn đầy bụng vẫn chây lười
Chẳng chịu bước nữa hỡi ngựa ơi
mi già trước tuổi thật khó nuôi
MƠ HOANG
Đêm mơ hoang ánh nắng vàng
Bên nàng biển hát dịu dàng thiết tha
Hải âu chao cánh xa xa
Sóng ru bờ cát lượt là êm êm
Bên ta nàng khẽ gọi tên
Bờ môi rung nhẹ như trên thiên đàng
Hạnh phúc nghe thật nhẹ nhàng
Gió dìu sóng hát mênh mang bên đời
Dấu chân sóng cũng cuốn trôi
Để ta với người ngồi mãi nơi đây
Như chưa từng có chốn này
Mây trời từng lọn bay bay thật gần
Giật mình dậy thấy buồn tênh
Mơ hoang thật lạ trên trần mình ta
Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013
TRƯA PHỐ NÚI
Anh nhặt màu nắng thưa
Giữa buổi trưa yên ả
Gió lao xao phiến lá
Nhìn đàn gà chạy quanh
Nhìn mây trời trong xanh
Bao quanh ngọn đồi nhỏ
Những tàn cây trong gió
Chú gõ kiến tìm mồi
Một buổi trưa bên đồi
Không một tiếng nói cười
Tĩnh lặng nghe thảnh thơi
Tâm hồn đầy gió bụi
Phía sau là phố núi
Vẫn nhộn nhịp chân người
Vắng anh phố vẫn vui
Vẫn vương tiếng nói cười
Đây con suối nước trôi
Lượn quanh bao phiến đá
Phố núi thơ mộng quá
Anh hóa đá bên đồi
CÓ EM BÊN ĐỜI
Bên em nắng ngỡ xuân sang
Bên em hoa cúc nở vàng đáng yêu
Bên em anh chẳng nghĩ nhiều
Bên em đời vắng bao chiều mộng mơ
Em là vườn nhạc ý thơ
Em là bến nhớ khúc tơ nguyệt cầm
Em là áo ấm mùa đông
Em là ngọn nến nung hồng tim anh
Mãi mong em đến bên đời
Mãi chờ em lại tiếng người anh nghe
Mãi thương em nắng anh che
Mãi nhớ đường về gió nhẹ có em
Thôi buồn vì có em rồi
Thôi ngồi thơ thẩn bên đồi nhớ em
Thôi nghe những giọt mưa đêm
Thôi sầu đơn lối có em bên đời
Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013
LÊNH ĐÊNH BÊN DỜI
Thuyền ơi sao lững lờ trôi
Đêm buông bóng tối sao rơi bên lòng
Bập bềnh sóng vỗ ngang hông
lập lờ lẫn lộn trăng chồng lên nhau
Gió lùa vạt cỏ phía sau
Lục bình trôi dạt theo nhau lững lờ
Trong đêm sóng vẫn nhấp nhô
Đưa thuyền trôi mãi gió đùa sông trôi
Sương khuya mang một kiếp người
Trôi không định hướng cuộc đời ngày mai
Như màu trăng úa đêm dài
Hư vô huyễn hoặc tàn phai khuyết dần
Trong màu nắng mới trong ngần
Mà sao thuyền vẫn dần rời bến sông
Dần trôi vào sóng mênh mông
biển xanh rộng lớn gió lộng bao quanh
Trong dòng nước biển trong xanh
lững lờ thuyền cứ tròng trành trôi xa
VẮNG DẤU CHÂN
Con đường xưa
Vương nỗi nhớ
Đã bao mùa
Bước chân thưa
Những ngày mưa
Anh nhung nhớ
đã một thủa
Chuyện đôi lứa
Tình dang dở
Nhớ em nhiều
Con đường chiều
Con đường yêu
Em có hiểu
Thiếu bóng em
Con đường quen
Thành xa lạ
Đông tàn tạ
Lạ giấu chân
Cứ mỗi lần
Anh qua ngõ
Giờ nghe gió
Gõ hồn sâu
Đọng nỗi đau
Màu dĩ vãng
TÌNH TỰ BỐN MÙA
Xuân sang đón ánh nắng vàng
Thân thương chào đón tuổi mới mang
Mai vàng chào phố nàng thiếu nữ
Xinh xắn như những cánh hoa ban
Đón hạ trong màu nắng chói chang
Tiếng ve thấp thoáng vọng vang vang
Mưa qua cho lạnh niềm thương nhớ
Chờ ai áo dài trắng mơ hương
Lá rơi đón gió mùa thu vương
Mây trời lan nhẹ những giọt sương
mang gió heo may trôi muôn hướng
Nhớ người gởi gió ánh chiều buông
Tuyết trắng như mây vương khắp chốn
Gió lùa một hướng nhớ bồn chồn
Mùa của uyên ương xây tổ ấm
Ai tình đơn phương thấm lạnh hồn
TRĂNG MỜ
Người đi về cuối con đường
Hoàng hôn cũng ngả màu nắng vương
Thấp thoáng gió qua vùng mây tím
Xa mờ sương khói vọng tiếng chim
Bóng tối theo mây trời ập xuống
Gió lùa sao sáng rọi muôn phương
Dáng ai in bóng trăng mười bảy
Bên hồ ai gảy tiếng tơ lòng
Chờ trong đông giá mong bôi xóa
Ký ức nào buồn quá xa xôi
Dòng đời phiêu lãng cũng xa rồi
Tơ
sầu vương lối một mình thôi
Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013
HOÀI NỆM
Có bao giờ nỗi nhớ dệt nên thơ
Có bao giờ bão tố chẳng gió mưa
Có bao giờ khi yêu thôi mong nhớ
Có bao giờ khúc nhạc chẳng phím tơ
Khi yêu thương là mong chờ và nhớ
Để hồn người say đắm với ước mơ
Dòng đời lúc bão tố mấy ai ngờ
Tình yêu đẹp nên thơ thường dang dở
Biển xa bờ đâu còn con sóng vỗ
Sóng gợn trôi vô lối theo gió đưa
Phố vắng người con phố cũng bơ vơ
Người xa phố hồn bao điều chất chứa
Dòng nước trôi phù sa mang màu mỡ
Đất nảy sinh hoa cỏ xanh bốn mùa
Thời gian trôi dời người vẫn thoi đưa
Bao khoảng khắc giao mùa trong giông tố
Trong yêu thương mấy ai không đổ vỡ
Chút tình mơ sẽ không đến bao giờ
Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013
CHỜ EM MÃI THÔI
Chờ em mật ngọt trao nhau
Chờ em cho dẫu nhạt màu thời gian
Chờ em quên nỗi muộn màng
Chờ em mở lối thiên đàng yêu thương
Em như là những giọt sương
Em như là áng mây vương bầu trời
Em như suối mát trong ngời
Em như là những nụ cười ngày qua
Mãi là mơ ước thiết tha
Mãi là rong ruổi Đường xa trong đời
Mãi là yêu em người ơi
Mãi mơ hạnh phúc bên đời có nhau
Thôi thì hạnh phúc ngày sau
Thôi thì quên những thương đau hôm nào
Thôi thì anh sẽ gởi trao
Tình anh theo gió lao xao bên người
KHI CÓ EM
Có em bên đời
Lòng hết đơn côi
Lối về em đợi
Môi hồng thắm tươi
Ánh mắt sáng ngời
Bên trời xanh thắm
Bên em lặng ngắm
Muôn sắc mây trời
Gió đùa tóc rối
Ngắt cành hoa tươi
Miệng cười môi đợi
Này người yêu ơi
Mùa đông đến rồi
Ta cùng chung lối
Sưởi ấm hồn thôi
Cho những đơn côi
Theo gió về trời
Còn lại nụ cười
Nỡ mãi trên môi
EM VỀ ĐÂY
Em về đây
Cho tình yêu đơm trái
Em về đây
Đong đầy những ngày dài ta vắng nhau
Bao ngày sau
Không còn thương đau nữa
Giờ lời hứa
Ta tựa hai mái đầu
Ta cùng nhau
Đơm tình yêu trong thế giới
Dẫu khổ đau
Cùng chia sớt với nhau
Cho ngày sau
Hương tình thêm cao vút
Ngày tháng sau
Cho tình dài lâu
Người tình ơi.giờ ta có đôi,với bao lời chúc phúc yêu thương .Quỳ bên nhau lời kinh thắm màu,hạnh phúc đang ngập tràn trên môi mắt
Trời xanh ngắt.Thương tình yêu chúng ta,thiết tha bạn hữu chia mừng tình yêu lứa đôi mình
Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013
PHÂN VÂN
Mơ hình bóng vọng tiếng lòng
Xa xôi đời đọng phận long đong
Sóng xô nghiêng ngả trong biển lớn
Đường đời mơn trớn lại nhấn sâu
Đông về chân bước tiếng nhạc sầu
Kiếp đời trôi nổi lạc về đâu
Áo đông đơn chiếc màu bạc phếch
Ngờ nghệch lếch thếch chếch bên đường
Chờ xuân nắng ấm trong âm hưởng
Mơ sương thay khói thuốc đang vương
Lặng lẽ sao lòng thường lặng lẽ
Kiếp này rồi sẽ lạc về đâu????????
MƠ ĐÊM
Muốn viết gởi trao bao lời tình tự
Lời tình như giọt nước mát mùa thu
Gởi đến em cả bao vần thơ cũ
Biết em còn hứng thú để nghe không???
Ở nơi đây giờ đã vắng dòng sông
Cũng không có lũy tre xanh trải bóng
Chỉ có anh cùng với bao sầu mộng
Vì vắng em hương nồng của đời anh
Ánh trăng thanh phủ mờ đèn phố thị
Ngày em đi anh chỉ biết lặng thầm
Dẫu thâm tâm muốn gào lên tiếng nấc
Giờ vùi sâu vào bao giấc mơ đêm
Đếm giọt nắng chảy trong lòng triền miên
Nghiêng nỗi nhớ chờ mưa thu em trở lại
Em xa anh ngại bước chân đi mãi
Tháng năm dài còn mãi một mình anh
MẮT MÁ MÔI 3M
biết gởi về đâu một nỗi sầu
Dấu trong tiềm thức nỗi niềm sâu
Đường mây chắn gió sầu vương mãi
Tiếng gọi mai sau trái tim ngâu
Sương mờ che khuất dòng sông nhỏ
Hồ nước đôi bờ đó cạn khô
Đôi gò giờ khuyết cao lồ lộ
Lỗ chỗ thâm quầng vạt cỏ khô
Mọng môi ngày đó giờ se sắt
Viền quanh ngắt quãng khỏang rào thưa
Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013
SẦU ĐÔNG
Giang tay đón gió đông sang
Tháng mười gió bấc trôi ngang cuộc đời
cánh chim nào đã rã rời
Trời nam giá buốt bên đời còn ai
Nắng đùa mây nắng đi hoài
Người mình một thủa miệt mài nơi đâu
Hàng dương xưa cũng thay màu
Chồi non nở búp người đâu không về
Đông sang môi mắt tái tê
Giang tay đón gió đông lê bước.......buồn
Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013
HỌA
Lắng đọng mưa thu gió thật mềm
mây đan xen giọt nhẹ rơi êm
Trời thu liễu phủ bờ sông vắng
Màu nắng tìm quên trốn bên hiên
Vần vũ vẫn rơi giọt buồn tênh
Thoáng qua bên cửa giọng hát lên
Cung trầm réo rắc buồn chi lạ
Ngày cũ đã qua hóa bóng tà
Bút nghiêng giấy trắng dòng mực cũ
Liễu phủ sông thưa họa thu tàn
BƠ VƠ
Em còn nhớ không?
Bao lần chiều thứ bảy
Ta gặp nhau trên phím mỉm môi cười
Anh vẫn đợi em người anh thầm thương nhớ
Giờ đã tàn thu mà vẫn ngỡ đầu mùa
Mưa vẫn rơi rả rích góc phố xưa
Vai anh thấm lạnh gió đưa mùa đông đến
Em đến mang đi bao thương mến
để lại lòng anh ưu phiền nỗi bơ vơ
Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013
NHỚ NHUNG
B ão biển đông gió giông tràn ngọn sóng
Bão trong lòng lại lắng đọng yêu thương
Gió muôn phương gió thổi bao nhiêu hướng
Đời đoạn trường những tưởng mới hôm qua
Thu tàn tạ đón đông bằng lá đổ
Tình bay xa đón giọt nước mắt ngà
Em với ta đã bao ngày cách xa
Để nỗi nhớ như mùa đông chờ nắng hạ
Thiết tha và nhớ nhung
Này em hỡi bao giờ cùng chung lối
Ngắm vầng dương soi mỗi bước chân em???
Ta với Ta
Cho nhau mắt ấm môi say
Cho nhau những tháng ngày dài nhớ mong
cho nhau lệ đắng trong lòng
Cho nhau khắc khoải hồn đong nỗi buồn
Người di hạnh phúc vỡ tuôn
Người đi ta chết vọng hồn từng đêm
Người đi ta cố tìm quên
Người đi xa mãi lênh đênh phương nào
Tình này dâng tiếng thơ trao
Tình này ta viết biết bao tiếng lòng
Còn ta với kiếp long đong
Tìm quên trong khói thuốc vòng thời gian
KÝ Ức Nhớ THương
Từ ngày vắng em
Khoảng trời thu êm đềm giờ cũng không còn nữa
Những chiều mưa đổ
Mình một mình lặng ngắm phố mưa bay
Con phố giờ đây
Không còn tiếng cười đong ngập tràn hạnh phúc
Hồn ta nhiều lúc
Ngập tràn dâng ký ức buổi chia ly
Nghĩ gì hỡi em
Tháng ngày dài bao giờ ta mới quen
Cô quạnh khi không còn niềm thương nhớ
Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013
tàn thu
Cõi lòng mưa rơi thêm hiu quạnh
Hồn nghe thấm lạnh nỗi cô đơn
nghe gió se lòng trong đếm vắng
đêm dài thức trắng lặng cùng mưa
Tàn thu hồn lịm đã bao mùa
Đông sang giá buốt lùa nỗi nhớ
hởi lòng sao mãi hoài trăn trở
Để tiếng mưa buồn ngỡ bước chân
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
.jpg)
.jpg)
.jpg)

.jpg)


