CHO HỒN TÔI TẮM TRONG THƠ CHO ĐỜI TÔI HẾT MỘNG MƠ MỘT NGƯỜI
Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013
lãng đãng
một ngày nắng nhẹ lên cao
bên đời nghe gió lao xao chuyện trò
gió đang kể chuyện con đò
cuộc dời trôi nổi phải do người chèo
dọc ngang bao nỗi cheo leo
sóng ngầm muốn nhấn tay chèo ngoài khơi
va vấp đò đã lủng rồi
nước tuôn người với đất bùn trét qua
chờ mùa nắng hạn đem ra
nắn chai xoa lại vết cà hôm xưa
gió lại kể khúc nắng mưa
nhiều ngày nắng hạn gió thưa nên buồn
mây trời cũng phải bồn chồn
lặng im nhìn gió lệ tuôn thành hàng
đất trời ngại tiếng phũ phàng
gió về thành bão bàng hoàng thế nhân
chợt khi gió dừng bước chân
hoang tàn đổ nát bao phần hoang liêu
làm phận gió thật trớ trêu
khi vui thì ít buồn nhiều rủi ro
đêm về gió mãi đắn đo
thôi ta thở nhẹ cho trời xanh hơn
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét