cho cuộc đời không còn biết lạnh lùng
mặc đất trời xoay chuyển đến khôn cùng
ta mãi vẫn ung dung đời khốn khó
ta muốn giữ bao kỷ niệm ngày đó
tuổi ấu thơ tuổi cắp sách học trò
tuổi phiêu lãng đời không mối âu lo
hành trang sống cho đời thôi rệu rã
ta muốn ngã lung mình trên thảm rạ
của mùa xuân bên bờ ruộng năm xưa
ta muốn bay theo những giọt nước mưa
thời thơ âu vui đùa cùng bạn nhỏ
những hạnh phúc ngày qua ta bỏ ngõ
để ôm đồm bao chuyện chẳng ra gì
ta muốn đi và bước chân đi mãi
dẫu ngày mai ta đâu biết được chi
ta biết gì cuộc đời nơi phía trước
cũng không lấy lại được những gì ta đã qua
và hiện tại THÌ CŨNG SẼ mãi là
bao ước muốn bao giờ ra hiện thực ????

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét