Trang

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

THƠ thẩn chút chơi



Khi anh là họa sỹ
Em còn nằm trong nôi
Khi em đang tập ngồi
Anh đã thành nhạc sỹ

Đến khi em biết đi

Anh trở thành thi sỹ
Qua bao độ xuân thì
Em bước vào mười bảy

Bức tranh trong trang giấy
Mẹ ru giấc trong nôi
Đôi mắt em sáng ngời
Như thiên thần ngóng đợi

Em Bước vào tuổi mới
Lời anh hát nhẹ ru
Giọng trầm buồn khe khẽ
Em chẳng hiểu được chi

Thời gian dài trôi đi
Em bước vào đại học
Thơ anh em đã đọc
Nhưng chẳng hiểu được gì

Mùa xuân Thoảng mùa thi

Em biết mơ mộng khi
Ngắm nắng chiều trên mi
Tuổi trẻ em biết gì

Anh đã là giáo sỹ
Của tỉnh lẻ quê em
Giờ em đã được xem
Bức họa thiên thần nhỏ

Bài ca xưa còn đó 
sống mãi với thời gian
Thơ anh vẫn ngổn ngang
Con đường đi phía trước





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét