lạc giữa đời
Không mộng chẳng mơ nào hững hờ
Cớ sao hồn lại cứ chơ vơ
Vần thơ đi lạc trong nỗi nhớ
Có khi hơi thở dạt tiếng tơ
Kiếp người cứ ngỡ trong mộng mỵ
Bao năm chỉ đủ để ngu ngơ
Địa đàng hay vườn hoang xơ xác
Đường trần ta ngơ ngác kiếm tìm
Nắng mưa sương gió vẫn đây đó
Nửa ánh trăng mờ có hồn ai
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét