CHO HỒN TÔI TẮM TRONG THƠ CHO ĐỜI TÔI HẾT MỘNG MƠ MỘT NGƯỜI
Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013
HOÀI NỆM
Có bao giờ nỗi nhớ dệt nên thơ
Có bao giờ bão tố chẳng gió mưa
Có bao giờ khi yêu thôi mong nhớ
Có bao giờ khúc nhạc chẳng phím tơ
Khi yêu thương là mong chờ và nhớ
Để hồn người say đắm với ước mơ
Dòng đời lúc bão tố mấy ai ngờ
Tình yêu đẹp nên thơ thường dang dở
Biển xa bờ đâu còn con sóng vỗ
Sóng gợn trôi vô lối theo gió đưa
Phố vắng người con phố cũng bơ vơ
Người xa phố hồn bao điều chất chứa
Dòng nước trôi phù sa mang màu mỡ
Đất nảy sinh hoa cỏ xanh bốn mùa
Thời gian trôi dời người vẫn thoi đưa
Bao khoảng khắc giao mùa trong giông tố
Trong yêu thương mấy ai không đổ vỡ
Chút tình mơ sẽ không đến bao giờ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét