Còn lại gì khi cuộc vui tàn hết
bóng tối về ta lê lết đôi chân
Hồn ngất ngưởng hồn lạc một cõi
Xác rã rời gối mỏi chân run
Trời tháng năm sao bỗng có mưa phùn
Mưa rơi mãi cho ta co rúm lại
Cuộc vui tàn cho lòng càng tê dại
Có chắc gì đời vui mãi người ơi
Thân ruệ rã một đời ta hoang phí
Tuổi xuân trôi đâu trở lại tìm ta
Hồn xót xa đã qua thời trôi nổi
Tình với người gió chẳng thổi mà bay
Kiếp đoạ đày ta chìm tận men say
Mụ mẫn mê man thu tàn đông tới
Đã qua một thời hồng nhan thy sỹ
Mắt ngước nhìn trời cỉ thấy cô đơn
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét